TÔI RẤT THÍCH Ở NHÀ với bố và mẹ ngày Chủ nhật, khi trời mưa, trừ phi tôi chẳng có việc gì hay để làm; những lúc đó tôi thấy buồn, tôi trở nên khó chịu và việc này thường sinh ra hàng đống chuyện.
Chúng tôi đang ngồi trong phòng khách; bên ngoài trời mưa kinh khủng, bố đọc sách, mẹ khâu vá, đồng hồ kêu “tích tắc” và tôi ngồi xem một quyển tạp chí với những câu chuyện hay tuyệt, với hàng đống cướp, cao bồi, phi công và hải tặc, hết sảy. Thế rồi tôi đọc xong quyển tạp chí và tôi hỏi:
- Thế bây giờ con làm gì?
Bởi chẳng thấy ai trả lời, tôi nhắc lại:
- Thế nào, con làm gì bây giờ, hả? Con làm gì bây giờ? Con làm gì bây giờ?
- Đủ rồi, Nicolas! Mẹ nói.
Thế là, tôi nói rằng như thế này thật bất công, rằng tôi chẳng có việc gì để làm cả, rằng tôi chán lắm và rằng chẳng ai yêu tôi sất, rằng tôi sẽ bỏ đi và rằng người ta sẽ tha hồ mà nhớ tiếc tôi, rồi tôi liền giậm chân một phát xuống thảm.
- Ồ! Không, Nicolas! Bố quát lên. Không phải con lại giở trò đấy chứ? Con cứ việc đọc quyển tạp chí của con, có vậy thôi!
- Nhưng con đã đọc xong nó rồi, tôi nói.
- Vậy thì con cứ việc đọc một quyển khác, bố bảo tôi.
- Con không thể, tôi giải thích; con đã đổi các tạp chí cũ của con để lấy bi của thằng Joachim.
- Nếu vậy thì con chơi bi đi, bố nói. Về phòng con ấy.
- Nhưng cái thằng Maixent ăn gian bẩn thỉu nó đã thắng hết bi của con mất rồi, tôi nói. Lúc ở trường ý.
Bố đưa tay lên vuốt mặt, và rồi bố nhìn quyển tạp chí của tôi vẫn còn để mở trên thảm.
- Này, bố nói, trong tạp chí của con có trò chơi ô chữ đấy! Cái đó hay lắm! Con cứ việc chơi trò ô chữ đó, vừa thú vị lại vừa bổ ích.
- Nhưng con có biết chơi trò ô chữ đó đâu, tôi đáp.
- Vậy thì càng nên học, bố trả lời tôi. Rồi bố sẽ giúp con. Rất đơn giản: con đọc định nghĩa, con đếm số ô trống và con điền cái từ tương ứng vào. Đi lấy một cái bút chì ra đây.
Thế là tôi liền chạy vội đi, và khi tôi quay trở lại, bố đang nói với mẹ: “Còn gì mà mình không làm để được yên thân nữa đây!” rồi cả hai cùng cười. Thế là tôi cũng cười theo. Điều này cực hay đối với chúng tôi, khi chúng tôi cùng ở nhà vào những ngày Chủ nhật trời mưa, chính là cả nhà đều hòa thuận hết sảy. Khi chúng tôi cười xong, tôi nằm bò ra thảm, ngay trước ghế phô-tơi của bố, và tôi bắt đầu chơi trò ô chữ.
- Hoàng đế nước Pháp, tôi đọc, bị bại trận ở Waterloo, tám chữ cái.
- Napoléon, bố bảo tôi, miệng nở nụ cười rất tươi.
- Thủ đô nước Pháp, tôi nói, năm chữ cái.
- Paris, bố bảo tôi.
Rồi bố cười. Biết được tất cả mọi thứ như vậy thật là hết sảy! Chỉ đáng tiếc là cái đó chẳng ích lợi gì đối với bố cả, vì bố có đến trường nữa đâu. Vì nếu bố mà đến trường, chắc bố sẽ đứng đầu lớp, chứ không phải cái thằng Agnan cục cưng bẩn thỉu kia, như thế mới là chuẩn. Và nếu bố học cùng lớp thì hết sảy, vì cô giáo sẽ chẳng bao giờ dám phạt tôi.
- Vật nuôi trong nhà, tôi nói. Nó có móng và kêu meo meo, bao chữ cái.
- Mèo, bố đáp, bố đặt cuốn sách đặt trên đùi, và bố có vẻ thích thú chẳng kém gì tôi.
Bố tôi đúng là kinh khủng!
- Một loại cây hoa nhỏ mọc ở vùng Midi, mười hai chữ cái, tôi nói
Bố không trả lời ngay lập tức. Bố gãi đầu, bố nghĩ ngợi, và rồi bố bảo tôi rằng bố biết từ đó là gì nhưng chưa nhớ ra, rằng nhất định bố sẽ nhớ ra ngay thôi, và rằng tôi đọc cho bố nghe định nghĩa từ tiếp theo.
- Một loại cây thuộc họ hai lá mầm, mười lăm chữ cái, tôi đọc.
Bố cầm lại cuốn sách và bố bảo tôi:
- Thôi, Nicolas, bây giờ con chơi một mình một lát đi. Để cho bố được yên tĩnh đọc sách.
Thế là tôi bảo tôi không muốn chơi một mình; nhưng bố liền quát lên rằng bố muốn có chút yên ổn trong cái nhà này, và rằng nếu không muốn bị phạt thì tốt nhất là nên ngồi yên một chỗ, và rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tiếp thu được gì nếu như tôi cứ nhờ người khác giải hộ trò chơi ô chữ. Tôi thấy bố có vẻ cáu kinh lên được và đây chẳng phải là lúc nên giở trò, nhất là trước bữa ăn lót dạ, bởi vị mẹ đã chuẩn bị một cái bánh mứt táo ác liệt.
Thế là tôi tiếp tục giải ô chữ một mình. Lúc đầu cũng tạm được vì toàn từ dễ: một loại linh dương ở Nam Phi, hai chữ cái, đương nhiên là “Bê”; đối với từ “Cập bến”, tôi biết ngay là “Tàu thủy”, nhưng có điều bực mình là người ta đã nhầm lẫn khi đặt các ô chữ, người ta đã cho thêm hàng đống ô trống. Thành ra tôi đành phải viết thật to, như thế cũng tạm ổn; rồi một dòng chảy nhỏ, tôi biết đó là suối, nhưng vì nó chỉ có mỗi hai ô trống, thành thử tôi chỉ có thể viết “Su”, mặc kệ. Thế rồi họ lại bắt đầu với những từ khó, và tôi đành phải hỏi bố lần nữa:
- Con vật có bộ lông màu nâu đen rất đắt tiền, mười chữ cái?
Bố liền đặt cuốn sách xuống đùi, và bố trợn mắt nhìn tôi:
- Nicolas, bố nói, bố tưởng bố đã nói với con là…
- Hắc-điêu-thử, mẹ bảo tôi.
Bố ngồi yên há hốc miệng và bố quay đầu về phía mẹ, còn mẹ vẫn tiếp tục khâu. Rồi bố ngậm miệng lại và bố có vẻ không hài lòng.
- Anh nghĩ, bố nói với mẹ, chúng ta cần phải thống nhất với nhau trong cách dạy dỗ trẻ con.
- Tại sao? Mẹ hỏi, vẻ rất ngạc nhiên; em đã làm gì cơ chứ/
- Hình như anh đã nói, bố đáp, là tốt nhất thằng bé nên tự giải ô chữ một mình. Có thế thôi.
- Còn em, mẹ nói, em cảm thấy anh quá quan trọng hóa vấn đề cái chuyện ô chữ này! Em chỉ đơn giản là muốn giúp thằng bé thôi, em thấy chẳng có hại gì ở đây cả!
- Không phải chỉ vì tình cờ em biết được tên con vật có bộ lông quý đó mà…
- Đúng thật là tình cờ nên em mới biết được tên con vật hắc-điêu-thử, mẹ vừa nói vừa cười như kiểu mỗi lần mẹ tức; chứ chỉ với mấy cái áo lông mà người ta tặng cho từ hồi cưới đến giờ thì em làm sao có thể trở thành chuyên gia được.
Thế là, bố đứng dậy, bố bảo hoan hô, ôi trời ơi, thế ra đó là tất cả những gì người ta ghi nhận được ở bố, ở cái người vẫn phải làm việc nặng nhọc, cái người vẫn đổ mồ hôi sôi nước mắt để chúng tôi không bị thiếu thốn thứ gì, và thậm chí bố còn chẳng có quyền có được một chút yên ổn ở trong chính căn nhà này. Còn mẹ bảo bố rằng mẹ của mẹ đã nói rất đúng, và tôi đã bị đuổi về phòng để giải nốt các ô chữ.
Tôi vừa mới kịp tô đen tất cả các ô trống còn thừa trong ô chữ của tôi thì mẹ gọi tôi xuống ăn bữa lót dạ.
Ngồi vào bàn, chẳng ai nói chuyện, à khi tôi định lên tiếng thì mẹ liền bảo tôi im lặng và ăn hết đi. Thật đáng tiếc, tôi rất muốn cho bố mẹ xem cái ô chữ đã hoàn thành của tôi.
Bởi lẽ đúng là cái trò ô chữ thật là bổ ích! Chẳng hạn như, chính các bạn liệu có biết rằng con “Xmplf” là một loại động vật có vú thường gặp ở nông thôn, nó kêu “ò ò” và cung cấp cả sữa cho chúng ta?

About these ads