Nhìn hắn, lại nhớ tới tình cảnh tối hôm qua, Hàn Lăng cựa quậy mất tự nhiên.
“Đã đói bụng chưa? Dậy ăn gì đó một chút rồi ngủ tiếp.” Hắn đưa tay, chuẩn bị xốc chăn lên.
“Không cần!” Hàn Lăng sống chết túm lấy chăn, hồ nghi nhìn hắn. Hắn hôm nay nụ cười treo thường trực trên mặt, ngữ khí nói chuyện cũng lộ ra vẻ ôn nhu trước nay chưa từng có, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ uống nhầm thuốc?
Hốt nhiên, Vi Phong ngả người xuống gần nàng, “Có phải muốn thêm một lần nữa không?”
Tiếng nói trầm thấp, tư thế mập mờ, miệng hắn lại không ngừng phun ra nhiệt khí, mặt Hàn Lăng đỏ bừng lên.
Trong lúc nàng còn đang nửa tỉnh nửa mê, bờ môi của hắn đã rơi vào mắt nàng, từ từ đi xuống chóp mũi, rồi đôi môi anh đào non mềm, tối hậu, tách hai hàm răng nàng ra, nhiếp trụ cái lưỡi đinh hương của nàng.
“Ngô…” Nàng vĩnh viễn không thoát khỏi “ma trảo” của hắn, cánh tay nhỏ và dài của nàng đã sớm không khống chế được mà vòng trụ lấy cổ hắn, tận tình đáp lại hắn.
Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, mắt thấy một hồi ái dục kiều diễm lại muốn bắt đầu.
“Không được!” Lý trí Hàn Lăng cuối cùng cũng khôi phục trở lại.
“Làm sao vậy?” Vi Phong ánh mắt đã nóng rực, tiếng nói mang theo vẻ vội vàng, long bào của hắn không biết đã thoát ra từ lúc nào.
Hàn Lăng nhìn thoáng về phía chiếc tủ quần áo, phát hiện cánh cửa vẫn đang đóng chặt thì tâm tình mới thong thả một chút.
Dục tính quả nhiên là hại người mà, vừa rồi suýt nữa thì nàng trở thành diễn viên chính trong phim A mảnh chiếu miễn phí rồi.
“Tinh Tinh!” bàn tay Vi Phong lại lần nữa mò mẫm dưới chăn…
Hàn Lăng cả người run lên, lòng đang hò hét, trời ạ, ai tới cứu nàng!
“Hoàng thượng, ta… Ta cảm thấy không thoải mái! Phía dưới… Phía dưới không thoải mái!”
Vi Phong nghe thấy thì ngón tay dừng lại, ân cần hỏi, “Làm sao vậy? Để trẫm nhìn xem.”
“Không!” Hàn Lăng kịp thời ngăn cản bàn tay chuẩn bị lật chăn của hắn, nhẹ nhàng nói: “Chỉ cần… chỉ cần bôi ít thuốc mỡ sẽ không sao.”
Vi Phong bừng tỉnh đại ngộ, “Trẫm hiểu , tối hôm qua trẫm hơi dùng sức quá mức, cho nên làm đau ngươi?”
Hàn Lăng mặt đỏ tới mang tai, không lên tiếng.
“Ngoan, đừng lo lắng, trẫm sẽ sai người đi chuẩn bị thuốc mỡ.” Vi Phong nắm lấy long bào khoác lên người, xuống giường chuẩn bị đi ra ngoài.
Lúc đi qua chiếc tủ quần áo cũ nát, hắn nhíu mày lại, nhấc chân đá vào cửa, “Những cung nô ghê tởm này, lại dám để cho ngươi dùng chiếc tủ cũ nát này.”
“A, Hoàng thượng!”
“Ân?” Vi Phong nhanh chóng chạy về trước giường.
“Đau, phía dưới đau quá!” Hàn Lăng nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn.
“Trẫm đi ngay đây! Trái lại, ngươi …trước nghỉ ngơi đi, trẫm rất nhanh trở về.” Vi Phong hôn vài cái lên trán nàng, cấp bách lao ra khỏi phòng.
Hàn Lăng vỗ vỗ ngực, hít thở hít thở, nghe thấy tiếng cười nhẹ sau cánh tủ, không khỏi xấu hổ, “Cười cái gì mà cười, còn không phải tại ngươi!”
Lúc tiếng cười ngưng lại là lúc Vi Phong trở về, “Tinh Tinh, trẫm nghĩ rồi, tốt nhất là đưa ngươi trở về Dụ Nhân cung.”
“Không được!” Ý thức được bản thân phản ứng quá mức kịch liệt, làm cho hắn kinh ngạc và khó hiểu, Hàn Lăng vội vàng bổ sung, “Ta có tôn nghiêm của ta, là ngươi đuổi ta đi, đánh chết ta cũng không về!”
Vi Phong tiếp tục hống, “Dụ Nhân cung có thuốc mỡ thượng đẳng, nơi này đơn sơ cũ kỹ, trẫm không yên tâm để ngươi ở đây, hơn nữa, trẫm muốn thời thời khắc khắc nhìn thấy ngươi.”
“Đau quá a, đau chết mất, mau cho ta một đao, để ta chết được thống khoái đi!” Hàn Lăng lại xử khổ nhục kế.
“Được rồi, được rồi, ngươi đừng như vậy, không quay về thì không quay về!” Vi Phong lại vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Lúc hắn trở về lần nữa thì cả người đầy mồ hôi, thở hồng hộc.
Quý Hoa cung ngay cả thứ giông giống thuốc cũng không có, cho nên hắn phải sử dụng khinh công về Dụ Nhân cung cầm bạch ngọc cao đến.
“Không cần, để ta tự làm!” Hàn Lăng đoạt lấy bạch ngọc cao, “Ngươi… đi ra ngoài trước đi.”
“Đồ ngốc, trên người ngươi còn chỗ nào mà trẫm chưa nhìn qua, còn thẹn thùng cái gì.”
“Ngươi…” Hàn Lăng nghẹn họng.
Thấy nàng lại muốn khóc, Vi Phong không thể làm gì khác hơn là đứng dậy, “Trẫm đi ra ngoài, ngươi từ từ bôi thuốc, nhớ cẩn thận một chút, nhẹ nhàng một chút, biết không?”
“Không được sự cho phép của ta, bất luận kẻ nào cũng không được vào, kể cả ngươi!” Lúc Vi Phong sắp bước ra cửa, Hàn Lăng nói với theo.
Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, nàng mới xốc chăn, xuống giường.
Hóa ra vừa rồi, nhân lúc Vi Phong đi lấy dược, nàng đã mặc lại quần áo.
Đến trước cánh cửa, nàng vỗ nhẹ lên, “Ra đi!”
“Ngạt chết ta!” Liễu Đình Phái co duỗi tay chân, không ngừng hít thở.
“Mau thở đi, thở đủ rồi thì trốn vào tiếp đi!”
“Cái gì? Lại trốn nữa hả?” Liễu Đình Phái khó tin hô lên.
“Lớn tiếng như vậy, muốn chết à?” Hàn Lăng trợn mắt nhìn hắn, “Ai bảo ngươi không đến buổi tối, lại ban ngày ban mặt chạy vào, giờ này mà ngươi rời khỏi hoàng cung, có mà chạy đằng trời!”
“Ha hả, ta chỉ sợ đến buổi tối càng không ổn, vạn nhất đúng lúc ngươi và hoàng đế…”
“Đi chết đi!” Hàn Lăng gõ vào đầu hắn.
“Đau quá, mặt đau quá!” Liễu Đình Phái hốt nhiên nhỏ giọng kêu.
“Diễn cũng không tệ đâu! Nhưng đúng là chỉ có tên hoàng đế ngu ngốc kia mới bị lừa hết lần này tới lần khác! Nghe nói hoàng đế của Dụ Trác hoàng triều cơ trí đa tài, bình tĩnh ổn trọng, năng lực siêu nhiên, nhưng những biểu hiện vừa rồi của hắn hình như không được đúng lắm. Còn nữa, ta không khỏi hoài nghi chỉ số thông minh của hắn.”
“Dừng!” Hàn Lăng lại cốc hắn, “Hết thời gian rồi, mau chui vào đi thôi!”
“Không cần! Ta tới, là muốn nói tiếng cám ơn ngươi, giờ có thể đi rồi!”
“Bây giờ? Ngươi chán sống hả?”
“Đương nhiên không!” Liễu Đình Phái nói xong liền đi tới bên cạnh bàn. Hắn ngồi xuống, gập ngón tay gõ lên mặt đất hơn mười phát, một miệng hầm hình vuông liền xuất hiện trước mặt Hàn Lăng.
“Đây… Đây là cái gì?” Hàn Lăng kinh hô.
“Bí đạo!” Lần trước xông vào cung gặp phải thị vệ, hắn giờ không dám phớt lờ nữa, đúng lúc nghĩa phụ nói cho hắn, ở ngọn núi phía sau hoàng cung có một bí đạo nối thẳng tới trong cung, sáng sớm nay hắn liền xuất phát, một mạch lục lọi mới phát hiện tận cùng của bí đạo chính là nơi này.
“Ta đi!” Nói xong lời từ biệt với Hàn Lăng, hắn nhảy xuống.
“Từ từ, ta muốn xem bí đạo này!”
“Đừng quên ngươi đang bị đau! Lần sau ta sẽ mang ngươi đi xem. Được, bí đạo này chỉ có ta có thể đi vào, ngươi đừng lo vấn đề an toàn. Chào!”
Sàn nhà dần khép lại, Hàn Lăng vẫn ngơ ngác nhìn chăm chú cửa động kín mít, đầu óc trống rỗng!
“Tinh Tinh, Tinh Tinh…” Ngoài cửa truyền đến tiếng Vi Phong.
“Chờ một chút!” Hàn lăng ứng một câu, lại nhìn sàn nhà một chút rồi mới ra mở cửa.
Thấy nàng quần áo chỉnh tề, Vi phong đầu tiên là sững sờ, sau đó hỏi, “Đã bôi thuốc chưa? Sao rồi?”
“Khá hơn rồi! Cám ơn Hoàng thượng!”
“Đồ ngốc!” Vi Phong ôm nàng vào lòng, “Là trẫm làm ngươi thành như vậy, ngươi cần gì phải nói cám ơn!”
“Ta… Ta đã đói bụng !” Hàn lăng luồn ra khỏi lòng hắn.
Thiếu ôn hương ngọc bão, Vi Phong khó tránh khỏi có điểm thất vọng, nhưng vì lo lắng đến nàng thân thể khẩn yếu, vì vậy hướng ra phía ngoài hô một câu: “Đi vào hầu hạ nương nương rửa mặt.”
Sau khi cung nữ đi vào, Hàn Lăng ngồi trước bàn trang điểm để nàng chải tóc. Vi Phong ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, lẳng lặng thưởng thức.
“Thúy Hoa, chờ lát nữa đến thái y viện, nói Phó thái y cấp phòng dựng dược.” Hàn Lăng nhẹ giọng phân phó.
“Tinh Tinh, hay là lần này đừng uống.” Vi Phong vừa nghe liền nói một câu.
“Không được!” Hàn Lăng lập tức cự tuyệt, sau khi sinh Vi Lạc, nàng đã đưa ra yêu cầu là trong hai năm sẽ không mang thai nữa.
Trong lòng Vi Phong vẫn còn sợ hãi hiểm cảnh trong lúc sinh của nàng nên đáp ứng ngay, lệnh cho thái y nghiên cứu ra một loại phòng dựng dược, để nàng dùng sau khi ân ái.
“Vậy… được rồi!” Xem ra, hy vọng của hắn thất bại rồi.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Tỷ tỷ, người lẽ ra phải sớm hòa hảo với Hoàng thượng. Nhìn người bây giờ xem, mặt nhược hoa đào, khóe miệng hàm xuân, thời gian này hẳn là rất vui đi!” Nhìn lại Hàn Lăng, Cốc Thu cảm thấy cao hứng tự đáy lòng.
Hàn Lăng ngọt ngào cười một tiếng, thời gian gần đây đúng là rất có tư vị!
Từ sau hôm đó, Vi Phong thường xuyên đòi nàng trở về Dụ Nhân cung, nàng đương nhiên không chịu, còn nói rằng nếu hắn dám nhắc lại, sẽ không cho phép hắn xuất hiện trước mặt nàng nữa.
Vi Phong không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là mang giường đến Quý Hoa cung (bà con đừng hiểu lầm, không phải là hắn mang cái giường đến mà là chính hắn, hì hì – ta thề, câu này là của tác giả). Ban ngày nếu không có việc gì là hắn tới Quý Hoa cung, ban đêm thì càng chắc chắn là ở Quý Hoa cung.
Có khi chỉ đơn thuần là ôm nàng ngủ, có khi là dụ dỗ nàng đi vào thiên đường dục vọng. Dù sao thì hắn đối với nàng vẫn là mọi cách sủng ái, lúc nào cũng nơm nớp lo nàng biến mất.
“Ngươi thì sao? Hình như gần đây ngươi len lén may y phục cho người nào đó thì phải?” Hàn Lăng hứng thú nhìn Cốc Thu.
“Đúng vậy, cũng chỉ có thể len lén!”
“Cốc Thu… “
“Tỷ tỷ, người đừng có vẻ mặt như vậy chứ.” Vẻ buồn thảm nhanh chóng biến mất, Cốc Thu cười một tiếng với Hàn Lăng.
“Cẩm Hoành từng nói với ta là Hoàng thượng thiếu hắn một nợ, hắn sẽ đòi lại nguyện vọng này với Hoàng thượng. Đã lâu như vậy, hắn đã xin chỉ thị của Hoàng thượng chưa?”
“Có, nhưng Hoàng thượng không chịu, Hoàng thượng nói, yêu cầu nào cũng được, chỉ có cái này… là không được!”
“Tại sao lại như vậy? Hoàng thượng đâu có ý gì với ngươi, vì sao không thuận tiện thành toàn Cẩm Hoành?” Hàn Lăng buồn bực.
“Chúng ta cũng không rõ lắm, không sao cả, dù sao ta cũng đã quen với cuộc sống như thế.”
“Chính là…” Hàn Lăng còn muốn nói điều gì thì đúng lúc, Ti thải đã đi vào điện, trong tay đang cầm một đống đồ.
“Ti Thải, đồ làm từ mẫu vẽ của Lăng tỷ đây sao?” Cốc Thu đứng lên hỏi.
“Ân!” Ti Thải đưa đống quần áo cho Hàn Lăng, “Nương nương hãy xem qua, xem xem có chỗ nào cần sửa chữa không.”
Hàn Lăng nhận lấy, mở ra xem, vừa nhìn, trên mặt lộ vẻ vừa lòng cùng ca ngợi, “Ti Thải đúng là Ti Thải, đây chính là kỵ phục (quần áo cưỡi ngựa) trong cảm nhận của ta!”
Mười ngày nữa trong hoàng cung sẽ có một trận đấu cưỡi ngựa, Ti Thải phường chịu trách nhiệm chế ra một loại trang phục thống nhất cho những người dự thi. Sau khi Hàn Lăng biết được, liền vẽ ra một mẫu cho Ti Thải, bắt chước theo kỵ phục hiện đại.
“Tất cả đều do thiết kế kỳ lạ của nương nương.” Ti Thải khiêm nhường cảm kích.
“Cả hai người đều có công lao!” Cốc Thu đầy vui sướng nói, “Đến lúc đó chắc chắn Ti Thải phường sẽ được Hoàng thượng khen tặng, Ti Thiện và Ti Thiết chắc chắc ngầm tức chết, ha ha.”
“Bị người khác đỏ mắt đố kỵ, điều đó cho thấy bản lãnh của Ti Thải.” Hàn Lăng cũng mặt mày hớn hở.
Ti Thải cười nhat, phảng phất như nhớ ra gì đó, nhìn về phía Cốc Thu, “Lương quý nhân, Diệu Vân hôm qua có bẩm báo, nương ngươi nói đã kiếm được rất nhiều tiền để chờ ngươi về.”
“Nàng có tiền, nàng lại còn đi trồng trọt!” Nhắc tới mẫu thân, Cốc Thu vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ.
“Cốc Thu, đừng như vậy. Lương đại thẩm trồng trọt không phải vì cuộc sống mà chỉ vì đó là thói quen, nàng có thói quen làm việc nhà nông mà thôi. Nàng ở nhà không có việc gì làm thì sẽ nhàm chán.” Hàn Lăng khuyên nàng.
“Ta biết, ta là lo lắng nàng làm quá sức sẽ thương hại đến thân thể, bệnh của nàng sẽ rất khó khỏi.” Cốc Thu ưu sầu nói.
“Ngươi viết thư cho nàng, bảo nàng chú ý thân thể.” Tay Hàn Lăng đặt lên vai Cốc Thu, “Ta xin lỗi!”
“Lăng, ngươi làm sao vậy?” Cốc Thu kinh ngạc.
“Hôm nay ta sẽ nói thân phận thật của ta cho Hoàng thượng, trở lại làm Hàn Lăng, đàm phán với hắn. Vô luận thế nào, ta cũng muốn hắn đáp ứng thả ngươi đi.” Hàn Lăng đau lòng nhìn nàng, “Ta không thể tiếp tục để ngươi sống như vậy nữa! Ngươi và Cẩm Hoành lưỡng tình tương duyệt, cần phải sớm chiều tương đối, còn có thể chăm sóc cho nương ngươi.”
“Lăng, ngươi đừng manh động, ngươi không thể nói.” Cốc Thu kêu lên sợ hãi.
“Nương nương, ngài cần thận trọng a! Bây giờ chưa phải thời cơ tốt để khôi phục thân phận thật của ngài.” Ti Thải cũng vội vàng khuyên bảo, “Những người yêu nhau thực sự cũng không nhất định phải diện mạo tư thủ. Có khi, tiếc nuối cũng là một thứ hạnh phúc.”
“Ti Thải?”
“Ngươi không phải đã nói muốn nghe chuyện xưa của ta sao? Kỳ thật, ta đã từng giống như Cốc Thu bây giờ, lén lút yêu đương. Loại tình cảnh này đúng là đảm chiến tâm kinh, nhưng trong khổ cực có hạnh phúc.” Ánh mặt Ti Thải từ từ thay đổi, cả người lâm vào hồi ức.
“Năm năm trước ta tình cờ quen biết một nam tử, sau đó hiểu nhau rồi yêu nhau. Hắn là thống lĩnh ngự lâm quân, ta là một cung nữ nho nhỏ ở Ti Thải phường. Lấy thân phận của chúng ta, không thể quang minh chính đại ở chung một chỗ. Nhưng cái chính là tình yêu tới, ai cũng không khống chế được. Chúng ta cứ mười ngày lại hẹn hò một lần.”
“Cùng với số lần ước hẹn ngày càng nhiều, tâm chúng ta cũng càng ngày càng gần. Có một ngày, hắn nói sẽ đi thỉnh cầu Hoàng thượng ban ta cho hắn. Ta hưng phấn kích động, tràn đầy vui sướng chờ đợi lần ước hẹn sau đến, để nghe chính miệng hắn nói với ta, hắn muốn cưới ta làm vợ. Mười ngày cuối cùng cũng qua, ta kích động đi đến chỗ hẹn, đợi một mạch đến hừng đông cũng không thấy hắn xuất hiện. Đến ngày thứ hai, ngày thứ ba trôi qua ta vẫn không đợi được hắn.”
“Tại sao không nhờ người khác đi tìm hiểu xem sao?” Cốc Thu lo lắng ngắt lời nàng.
“Ta không dám! Ta sợ nói ra sẽ làm người ta phát giác chuyện của chúng ta. Lần thứ tư, ta lại đi tới chỗ hẹn, không ngờ lại gặp Hoàng thượng!”
“Hoàng thượng?”
“Hoàng thượng nói hắn đã hy sinh vì nhiệm vụ! Buổi tối hôm đó, ta không biết đã trở lại Ti Thải phường bằng cách nào, ta chỉ nhớ rằng ta không chịu nổi tin tức kia, bị đả kích mà sinh bệnh năm ngày liền.”
“Ti Thải!” Hàn Lăng đau lòng ôm lấy nàng. Cốc Thu cũng đau thương lau đi nước mắt trên mặt nàng.
“Trong mơ màng, ta chỉ nghĩ đến khoảng thời gian vui vẻ với hắn, bên tai cũng vọng lên những lời mẹ ta từng nói, rằng mặc kệ tương lai có xảy ra chuyện gì cũng nhất định phải kiên cường, bởi mạng sống của ta là do nàng dùng cả đời để đổi lấy. Ta không thể cô phụ mẹ ta, cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Đúng lúc đó, Hoàng thượng hạ chỉ thăng ta làm quản sự Ti Thải phường.”
“Ngươi lúc ấy nhất định đã bị rất nhiều người chất vấn?” Hàn Lăng hỏi.
“Đúng thế! Một tiểu cung nữ thân phận thấp kém lại đột nhiên tấn chức Ti Thải tam phẩm, các nàng đều cho rằng ta nhất định là câu dẫn Hoàng thượng. Tự nói tự nghe, đối với những lời đồn ác ý này, ta lựa chọn không nghe không thấy. Năm năm qua đi, ta sống dựa vào những hồi ức đẹp đó. Cho nên mới nói, người có tình, cùng với phi đều thành thân thuộc (cái này ta hiểu nghĩa nhưng không biết diễn đạt, ai hộ với).
“Ti Thải, không cần phải thương tâm, không cần phải khổ sở nữa, ngươi đã có chúng ta, sau này, chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.” Cốc Thu vỗ nhẹ lưng Ti Thải, lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên mặt nàng.
“Ân! Năm năm ở cùng với các ngươi chính là khoảng thời gian vui sướng nhất của ta. Có lẽ ông trời cũng cảm giác được ta thua thiệt nên an bài các ngươi cho ta.” Ti Thải hấp hấp cái mũi, cảm động nhìn Hàn Lăng và Cốc Thu.
Ba người gắt gao ôm nhau, hưởng thụ sự ấm áp của nhau, mãi đến khi cung nữ ôm Vi Lạc lúc này đã buồn ngủ đi vào, các nàng mới lưu luyến chia tay.
Trở lại tẩm cung, an trí cho Vi Lạc xong, Hàn Lăng trở lại phòng mình. Bài trí bên trong phòng rực rỡ hẳn lên từ sau khi có Vi Phong phân phó.
Đi tới bên cạnh bàn, Hàn Lăng lẳng lặng nhìn chăm chú vào sàn nhà, sau đó ngồi xổm xuống, bắt chước cách gõ nhịp của Liễu Đình Phái lần trước, trên sàn nhà lập tức mở ra một cửa động.
Nàng dè dặt nhảy xuống, đốt nến lên, đóng động khẩu lại, cất bước về phía trước.
Đi được khoảng mười lăm phút, bí đạo vốn tối tăm nặng nề dần dần trở nên thoáng đãng hơn, nàng mơ hồ nhìn thấy phía trước có ánh sáng, cuối cùng, ánh vào mi mắt nàng chính là một cái đầm, mặt nước tĩnh lặng, trong suốt thấy đáy.
Đầm nước không sâu, nhưng đủ để ngập giày và gấu váy. Làm sao bây giờ? Làm thế nào mới có thể qua đây?
Trong lúc Hàn Lăng còn đang rầu rĩ, chợt thấy một làn gió vụt qua tai, còn chưa kịp hô lên thì đã thấy bản thân đang bay giữa không trung, rất nhanh dừng ở mặt đất khô ráo bên kia bờ đầm, bên cạnh là Liễu Đình Phái.
“Sao ngươi lại ở đây?” Hàn Lăng hỏi.
“Ta ở đây luyện công.” Liễu Đình Phái đáp.
“Ta muốn nhìn bí đạo nên mới tới.” Hàn Lăng vừa nói vừa đánh giá bốn phía xung quanh.
Đây là một thạch thất ước chừng ba mươi mét vuông, có ghế đá, bàn đá, trên bàn còn có một ít đồ ăn, bên cạnh có một đống lửa đã tắt.
“Ngươi vẫn ở đây tu luyện suốt à?”
“Ân!” Liễu Đình Phái đưa nàng tới một chiếc ghế đá.
Hàn Lăng ngồi xuống, tò mò hỏi: “Ngươi mới tới cổ đại tám năm, làm sao mà học được võ công cao thâm như vậy?”
Liễu Đình Phái cười, “Nếu như chỉ là tám năm thì chắc chắn là không thể được. Vấn đề là ta không phải mới học võ công tám năm. Ở hiện đại, bởi vì ta từ nhỏ đã yếu ớt bệnh tật nên lúc ta năm tuổi, cha mẹ ta đưa ta lên Thiếu Lâm tự, hy vọng ta sẽ học được chút công phu giúp thân thể khỏe mạnh. Ai ngờ, ta lại rất có thiên phú ở phương diện này, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, ta đã tinh thông quyền thuật Thiếu Lâm pháp, đao pháp, côn pháp, kiếm pháp, thân thể cũng cường tráng theo. Sau khi về nhà, ta vẫn kiên trì tu luyện, lúc mười sáu tuổi lại có hứng thú với nhu đạo, quyền đạo…”
“Khinh công thì sao? Ngươi cũng biết khinh công mà.”
“Khinh công là lúc ta tới cổ đại mới có. Trừ khinh công ra, ta còn học được rất nhiều bí kíp kiếm thuật, còn có cả một loại tương tự như Cửu Dương Thần Công vẫn thấy trên TV nữa.”
Cái miệng nhỏ nhắn của Hàn Lăng tròn như chữ “O”, “Xem ra, ngươi vốn là 【 người cổ đại 】 .”
“Ha hả… “
“Ngươi tới cổ đại lâu như vậy, có nhớ người nhà không?”
“Nói không nhớ, ngươi có tin không?”
“Không tin!” Hàn Lăng lắc đầu. Nàng tới nơi này được khoảng 4 năm rồi, thường xuyên nhớ người thân, bạn bè ở thế kỷ 21. Có mấy lần còn nằm mơ thấy bố mẹ đi tìm nàng khắp nơi, mơ thấy lúc họ không tìm thấy bản thân thì ôm nhau khóc rống lên.
“Con người ta, khả năng thích nghi rất cao, ở thế kỷ 21, ta cái gì cũng có. Đến chỗ này, không xe, không điện, không TV phim ảnh, ta vẫn vui vẻ suốt tám năm. Nếu nói có gì mà ta không bỏ xuống được, thì đó chính là bố mẹ ta.”
“Ngươi có anh chị em không?”
“Có một anh trai! Tuy nhiên ta nghĩ, đối với sự mất tích của ta, hắn sẽ không thương tâm hay khổ sở, nói không chừng còn lén lút mở tiệc chúc mừng ấy chứ.”
“Tại sao?” Hàn Lăng kinh hô. Nàng dám khẳng định, việc nàng mất tích, chẳng những làm bố mẹ khổ sở mà cả em trai chắc chắn cũng đau buồn.
“Anh của ta lớn hơn ta bảy tuổi, trước khi ta ra đời, hắn chính là tâm can bảo bối của bố mẹ. Từ sau khi ta xuất hiện, chiếm giữ phần lớn tình thương của bố mẹ, nên ta càng lớn thì hắn càng không thích ta, hắn cảm giác được, nếu không có ta, tất cả tình yêu của bố mẹ đều sẽ thuộc về hắn, ngay cả sản nghiệp của Liễu gia cũng thuộc về hắn. Tuy nhiên, hắn mặc dù lòng dạ hẹp hòi, nhưng cũng rất hiếu thuận, cho nên, có hắn chăm sóc bố mẹ lúc tuổi già, ta cũng an tâm.”
Hóa ra là như vậy! Hàn Lăng cảm khái, nàng không khỏi nhớ tới Vưu Chính Hồng ở Vĩnh Châu. Xem ra, bất luận ở cổ đại hay hiện đại, những nhà có tiền luôn luôn tồn tại cảnh tranh đoạt gia nghiệp.
“Sao, ngươi muốn học võ công không?” Liễu Đình Phái cũng là người lạc quan, tâm tình hắn lập tức điều chỉnh ngay được.
“Ách, ta có thể chứ?”
“Muốn đạt tới trình độ xuất thần nhập hóa như ta thì không thể, nhưng học vài ba chiêu võ công mèo cào thì cũng có cơ hội!”
Mèo cào? Mèo cào thì mèo cào chứ! “Tốt!” Hàn Lăng hăng hái bừng bừng, “Bao giờ thì chung ta có thể bắt đầu?”
Liễu Đình Phái nhìn đầm nước một chút rồi nói: “Lần sau đi, lần sau chúng ta chọn thời gian cho tốt, tốt nhất ngươi nên tới vào buổi sáng!”
“Buổi sáng?”
“Sao? Ban đêm phải hầu hạ lão công hoàng đế nên không thể dậy sớm à?”
“Đi chết đi!” Hàn Lăng trợn mắt nhìn hắn, sảng khoái trả lời: “Được, ba ngày sau, buổi sáng, 9 giờ, ta sẽ lại đây.”
“OK!”
“Ngươi không phải là đang đợi người sao? Ta đây đi trước .”
Liễu Đình Phái nhất sững sờ, lập tức gật đầu, “Ta đưa ngươi trở về!”
“Không cần, ta biết đường đến, tự nhiên cũng biết đường trở về. Chỗ động khẩu còn bắc một cái ghế, tuyệt đối không thành vấn đề.”
“Vậy được rồi!” Liễu Đình Phái ôm nàng, đưa nàng lướt qua mặt đầm.
“Ta đi, bye!” Hàn Lăng lại đốt nến lên, đi vào bí đạo.
Liễu Đình Phái đưa mắt nhìn theo nàng, mãi cho đến khi ánh nến biến mất trong bí đạo, hắn mới trở lại thạch thất, đúng lúc này, cửa thạch thất vang lên một tiếng…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Ngày cuối thu, trời trong nắng ấm, không khí trong lành.
Trên trường đua ngựa rộng lớn, Vi Phong đang nói chuyện với đám người dự thi.
Trên khán đài râm mát bên này cũng vô cùng náo nhiệt.
Các phi tử ngoài cấp Tần đều đã tới, ngay cả Vân phi cũng mang cái bụng hơn bốn tháng xuất hiện.
“Tỷ tỷ, Vân phi đó thật là kỳ quái, đang mang thai hài tử lại còn đến xem đua ngựa.” Cốc Thu lại gần Hàn Lăng, thấp giọng nói một câu. Nàng cấp bậc quý nhân, vốn không đủ tư cách tham gia, chính Hàn Lăng đã thỉnh cầu Vi Phong mời nàng đưa mình tới.
“Ai mà biết được với nàng ta!” Hàn Lăng hừ lạnh một tiếng. Không sai, thuật cưỡi ngựa đúng là rất đặc sắc, nhưng dù sao đây cũng là một nơi nguy hiểm, nàng không khỏi hoài nghi, đầu óc Vân phi có phải là làm từ bã đậu hay không.
“Các ngươi đang lén lút nói những gì? Có phải lại nguyền rủa bổn cung?” Hốt nhiên, Vân phi gầm lên.
Hàn Lăng liếc mắt qua nàng ta rồi không thèm để ý nữa.
“Bị Bổn cung nói trúng, á khẩu không trả lời được hả?”
“Vân phi, muốn mắng người cũng cần cẩn thận một chút. Ngươi đang mang thai cần phải ngồi yên. Hơi một tí là nổi giận, có phụ nữ mang thai nào giống như ngươi không?” Hàn Lăng thật sự không nhịn được.
“Mắc mớ gì tới ngươi!”
“Mặc kệ ngươi!” Đối vớ nữ nhân như Vân phi, nàng cũng không muốn hảo tâm làm gì.
Lúc Vân phi vẫn còn muốn quát mắng thì Vi Phong đã trở về.
“Kỵ phục năm nay rất đặc biệt, nhìn rất đẹp!” Vi Phong ngồi lên ghế rồng, nhìn Hàn Lăng bên cạnh, ý khen ngợi.
Hàn Lăng lộ rõ vẻ vui mừng, gật đầu đồng ý.
“Lần này Ti Thải nghĩ ra trang phục kỳ lạ như vậy, thật sự là rất giỏi.”
“Hoàng thượng, ngài nói năm nay ai sẽ vô địch? Minh cầu có thể tiếp tục thắng hay không?” Vân phi Ngồi ở bên trái Vi Phong, không chịu cô đơn chen vào nói.
“Trương thị lang vô luận kinh nghiệm hay kỹ thuật đều là thượng thừa. Nhưng các tuyển thủ khác cũng không tệ.” Vi Phong tầm mắt trở lại Hàn Lăng trên người, “Tinh Tinh, ngươi thử nói xem ai sẽ vô địch?”
“Thần thiếp ngu muội, tạm thời không thể nói bừa.” Nàng không biết bọn họ, đương nhiên không đoán ra ai thắng ai bại.
“Hoàng thượng, Tinh phi là lần đầu tiên xem đua ngựa, chắc chắn không thể nói được.” Ngữ khí Vân phi lộ ra vẻ khinh bỉ.
Vi Phong không lên tiếng nữa bởi vì trận đấu đã chính thức bắt đầu, tầm mắt của hắn ghim vào trên đường đua.
Những người khác cũng an tĩnh lại, hăng hái chờ mong nhìn tràng điện.
Trải qua nửa canh giờ tỷ thí, Trương Minh Cầu quả nhiên giành thắng lợi cuối cùng.
“Trương thị lang đúng là danh bất hư truyền, liên tục ba lần vô địch, không hổ là kỵ sĩ hạng nhất của Dụ Trác hoàng triều.” Căn cứ vào lệ thường, Vi Phong đi đến trường đua ngựa, tự mình chúc mừng và khen ngợi người chiến thắng.
“Đa tạ Hoàng thượng khích lệ!” Trương Minh Cầu tràn đầy hưng phấn cùng hân hoan.
“Chúc mừng Trương đại nhân!” Hàn Lăng khen ngợi tự đáy lòng. Tuy nói Trương Minh Cầu là em trai Vân phi, nhưng Hàn Lăng vẫn chân tâm khen ngợi. Dù sao, trên trường đấu lúc nãy, vô luận về tốc độ hay kỹ xảo, Trương Minh Cầu đều rất nổi bật.
“Minh Cầu, ngươi đúng là không làm mất mặt Trương gia chúng ta.” Vân phi cũng chạy xuống.
“Cám ơn Vân phi nương nương!”
“Hoàng thượng, xin cẩn thận!” Bỗng dưng, một tiếng hô vang lên, chỉ thấy một tuấn mã màu đen nhanh như chớp chạy về hướng này.
Vi Phong biến sắc mặt, không cần nghĩ ngợi, ôm lấy Hàn Lăng nhảy sang một bên.
“Bên trái, cẩn thận!” Trương Minh Cầu kinh tâm kêu lên, chuẩn bị xuất thủ bảo vệ Vân phi.
Đáng tiếc, tốc độ của hắn còn chưa đủ nhanh, trong nháy mắt, tuấn mã màu đen đã đến trước mặt Vân phi, phảng phất như bị trúng tà, giơ chân lên hung ác đá vào bụng Vân phi.
“A!” Một hồi tiếng kêu thê lương vang lên khắp trường đua ngựa.
Ống quần Vân phi nhanh chóng bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn.
Thế nào mà dù có lên vào giờ nào thì ta cũng chưa từng giật được tem nhỉ. Số ta thật đen đủi. Các nàng, nhường ta tí đi cho ta thỏa lòng một lần thôi, được koooooooooo?
trui ta ghét og dinh phai kia wa.sau nay hok bit tih cảm thế nào nữa đây……sao du trach hoang trieu lai bi lui bại thế nhỉ?va ko dc đưa vào sử sách gì cả.
không bít ai ác lại làm vậy nhỉ. Tuy Vân Phi hiểm ác và đố kỵ nhưng cũng không đến mức như thế chứ.
chuyện này chắc nàng ta lại đổ tội oan cho Hàn Lăng cho mà xem.
Khổ thân Hàn Lăng quá! Muốn sống yên với nàng ta thật là khổ.
Dang doi Van P ngu ngoc.. co thai ma con bon chen ra truong dua lam gi kg biet..
chi toi dua nho.. nhung co me nhu Van P thi chac dung ra doi tot hon =/ ac qua ac bao co khac
ta to mo Lang ty se co vo cong kg huh? hoc se duoc gi nhi
hey doc dc toi chap nay moi thay do tuc , vua toi con mu Van phi, Phong ca la hoang de kieu gi chi can bi Ly anh Ha kich tuong 1 chut la hat hui chi Lang ah.Cam thu loai ngua duc, heo giog… chu nghia nu quyen len ngoi la la la.^_^
tem
my God, cư như là màn hình nhà nàng này tự động f5 ý. Vừa mới post dứt tay đã thấy 1 comment rồi.
Leo lên đây 8 cho vui.
Đọc chap này là ta thấy thỏa mãn nhất a… sung sướng-ing.
hơ hơ lần đầu tiên
Nàng cứ post giờ này thì ta còn có thế tham gia tranh tem với phong bì rồi. Thanks nhiều nhiều
Thế nào mà dù có lên vào giờ nào thì ta cũng chưa từng giật được tem nhỉ. Số ta thật đen đủi. Các nàng, nhường ta tí đi cho ta thỏa lòng một lần thôi, được koooooooooo?
Phong bi.
vip 5
2 người cứ hòa thuận thế có phải vui ko
Minh ko thich ty han lang. ai bieu cu lam kho phong ca
trui ta ghét og dinh phai kia wa.sau nay hok bit tih cảm thế nào nữa đây……sao du trach hoang trieu lai bi lui bại thế nhỉ?va ko dc đưa vào sử sách gì cả.
chan vây cứ bị hut miết là sao?ghet ghê!
Hay quá nàng ơi!!! Nhưng mà truyện mơi được có 1/3 thôi à nàng. Tình hình này đọc xong chắc cổ ta dài hơn cổ cò quá, hix hix
Dinh Phai ca lam ta mac cuoi wa
Vi Phong ca that de thuong
Lang ty oi dung lam kho VP cua tui ta
sac.cai j mo mi co 1/3 nag doa chis ta day a?????
haha đáng đời Vân phi…..thích quá :X:X:X:X:x
thanks!
Vân Phi đúng là có phúc mà ko biết hưởng, tự làm tự chịu
Ơ cái này xui rủi mà, nói chư mất hài tử cũng tội nghiệp lắm, đứa nhỏ đâu có tội
=)) đã bầu bí còn thích ra vẻ giờ thì ở đấy mà chịu đâu đi há há =))
*mình có quá độc ác ko – - – đỏ mặt – ing*
kệ, dù sao thì ác giả ác báo
hy vọng VP sẽ ko vì mất đứa con mà nương tay quay ra thương tiếc Vân Phi
tốt nhất là cho về nhà mẹ đẻ luôn đỡ rắc rối
Cho cả mẹ lẫn con đi luôn~
Đứa trẻ đáng thương còn phải chết, Vân Phi hại chết Vi Giác, lại tự hại con mình, nàng ta tốt nhất chết quách đi!
kể cũng tội Vân Phi quá ta. Mất đi đứa con thật khổ. Những cũng đáng đời. Hà…hà…
thanks nàng
đáng đời vân phi
nhưng cũng hơi tiếc đứa bé dù sao thì trẻ con cũng vô tội
haizzzzzzzzz
vân phi này vừa đáng hận vừa đáng thương
canh sang h ma van cham daidai hjxhjx.
Thanks and love u~~~!!!!
cho chis.t ghet.h o9ng zoi cung ghet
)
không bít ai ác lại làm vậy nhỉ. Tuy Vân Phi hiểm ác và đố kỵ nhưng cũng không đến mức như thế chứ.
chuyện này chắc nàng ta lại đổ tội oan cho Hàn Lăng cho mà xem.
Khổ thân Hàn Lăng quá! Muốn sống yên với nàng ta thật là khổ.
Thanks nàng nhá!!! Hay quá. Nhưng mà có anh Đình Phái hình như lại sắp bắt đầu sóng gió rồi đây. Hiazzz!!! Còn chưa yên ổn được bao lâu.
thanks nàng nha. hay quá. mềnh chả thích ĐP, hị hị, cho chít cái mụ Vân phi, đáng đời, chỉ tội đứa nhỏ trong bụng.
tội nghiệp làm vua cũng ko sướng dù có nhiều con thì cũng ko còn sống đc mấy đứa. Mong Vi Lạc luôn bình an.
thank ss
đáng đời vân phi, kể ra cũng tội đứa bé nhưng chết cũng hay vì con cùng huyết thống lắm bênh với lại có mẹ là VP có khi nó ko còn hem muốn dc sinh ra
ui cái mụ vân phi này đáng đời quá mà,hehe.mà chuẩn bị tới lam phi có bầu rùi đó,hàn lăng bỏ sang nước khác cũng đúng thui ah
zê chết đi con mụ Vân phi chết bầm
đọc chùa hoài đến chap này sung sướng quá mới dám com ^o^
thank ss
ss có làm gì đâu mà không dám com?
thanks
Dang doi Van P ngu ngoc.. co thai ma con bon chen ra truong dua lam gi kg biet..
chi toi dua nho.. nhung co me nhu Van P thi chac dung ra doi tot hon =/ ac qua ac bao co khac
ta to mo Lang ty se co vo cong kg huh? hoc se duoc gi nhi
hey doc dc toi chap nay moi thay do tuc , vua toi con mu Van phi, Phong ca la hoang de kieu gi chi can bi Ly anh Ha kich tuong 1 chut la hat hui chi Lang ah.Cam thu loai ngua duc, heo giog… chu nghia nu quyen len ngoi la la la.^_^
Pingback: Top Posts — WordPress.com
Ths ss