Chương 416: nói bốc nói phét

Edit: ladybjrd

 

Địa tộc thì chạy, Kim Phi Dao và Hoa Uyển Ti thì đã vào phía sau quầng sáng, bên trong là một gian phòng rộng mười trượng, mặt đất bóng loáng, lóe sáng, kín đặc hoa văn, ở giữa là một cái bàn tròn rộng ba trượng, bên trên sân khấu cũng có hoa văn, còn có ba vòng tròn nhỏ, ngoài ra thì trong phòng không còn gì khác.

Trên trần là một đám tinh cầu được khảm bởi linh thạch, trong phòng không có dạ quang thạch nhưng chỉ riêng ánh sáng dưới đất cũng đủ để chiếu cả căn phòng sáng như tuyết.

Thần thức cẩn thận quét một vòng, không có đan dược cao giai, cũng không có pháp bảo cực phẩm, càng không có tài liệu thông thiên gì, chỉ một mảnh trống rỗng, đi hai bước là toàn bộ không gian phòng ngập tràn tiếng bước chân vọng lại.

“Có lầm không vậy? Không có cái gì hết, cái bàn này căn bản chỉ là thứ vứt đi.” Kim Phi Dao cực kỳ thất vọng, còn gọi là thánh địa, ngay cả một bộ xương ngàn năm cũng không có, loại địa phương này thì gọi gì là thánh địa.

Hoa Uyển Ti ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên mặt bàn, nàng chậm rãi đi tới, dè dặt cẩn trọng đánh giá. Nhìn một hồi, nàng đột nhiên nói: “Phi Dao, hoa văn trên này tựa hồ có ý nghĩa gì đó, ngươi đến nhìn xem.”

“Vậy sao? Nói không chừng đây là cơ quan mở ra bảo khố nào đó.” Kim Phi Dao vừa nghe vậy đã thấy hứng thú, vội vàng chạy tới.

“Ngươi nghĩ thật lạc quan, ta lại cảm thấy nó giống như pháp trận cấm chế gì đó.” Hoa Uyển Ti lắc đầu nói.

“Để ta xem.” Kim Phi Dao cũng tiến tới nhìn, hoa văn trên đó quả nhiên giống pháp trận, tuy nhiên lại quá mức phức tạp, nàng xem không hiểu chút gì. Hoa Uyển Ti chỉ vào mấy vòng tròn nhỏ, bảo nàng nhìn kỹ hoa văn bên trong.

Kim Phi Dao nhìn chằm chằm ba vòng tròn nhỏ, bên trong một vòng tròn có một đồ án nho nhỏ, một cái thì có vẽ ba đường cong như con sóng, một cái thì có đồ án như một đống đất.

“Ngươi xem, ba đồ án này có phải đại biểu cho thủy, thổ và mộc hay không?” Hoa Uyển Ti chỉ vào đồ án, nói.

“Đúng là hơi giống, nhưng như thế thì có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ ngươi muốn mở cái thứ dường như là cấm chế này ra?” Kim Phi Dao vuốt cằm, thờ ơ nói.

Hoa Uyển Ti nghiêng đầu nghĩ, “Có lẽ mở thứ này ra sẽ có lợi, không bằng chúng ta cứ làm theo đồ án, đặt mấy thứ kia vào trong vòng tròn, thế nào? Thử một cái cũng không mất của ngươi miếng thịt nào, mấy thứ này không phải ngươi có sẵn sao.”

Kim Phi Dao thấy cũng có lý, nước và thực vật thì nàng có sẵn, đất thì có thể dùng bùn. Vì thế, nàng bước ra khỏi thánh địa, đi ra ngoài lấy ít bùn mang vào, lúc đi ra phát hiện không thấy tên Địa tộc kia đâu.

Nàng lấy một nắm đầy đất đỏ, lúc quay lại còn lầu bầu với Hoa Uyển Ti: “Tên Địa tộc kia thật không chịu nổi đói, ta vừa mới nói ba mươi ngày không ra thì đi thông báo Ức Thổ, vậy mà một ngày cũng không đợi được, chúng ta vừa đi vào, tới giờ cơm là hắn liền chạy về.”

“Ta cảm thấy không phải hắn thấy giờ cơm mới trở về đâu, ba mươi ngày, ngươi bảo hắn phải canh thế nào, có thể là quay về gọi người tới. Ngươi đừng có cái gì cũng lấy tâm tư của mình ra gán cho người khác, không phải ai cũng có suy nghĩ giống ngươi.” Hoa Uyển Ti liếc nàng một cái, nói.

“Mặc kệ bọn họ, chúng ta đặt mấy thứ này lên đi.” Kim Phi Dao ném nắm đất vào vòng tròn có hoa văn đống đất, sau đó vẫy vẫy tay, bắt đầu tìm nước và thực vật.

Nước thì chỉ cần lấy từ trong Lan Dạ Hương ra là được, nàng đổ đầy cả vòng tròn. Thực vật thì Kim Phi Dao phải suy nghĩ, vốn định dùng luôn hạt giống mới mua được nhưng lại nghĩ đến đồ án kia, sợ rằng hạt giống không hữu hiệu liền lấy một gốc linh thảo ra dùng. Gốc linh thảo này không có gì đặc biệt, số năm cũng chỉ hai, ba mươi năm, nàng cũng không nhớ kiếm được từ lúc nào.

Đặt cây linh thảo cùng cả đất dưới rễ vào trong vòng tròn, vậy là đã bày đủ cả ba vòng tròn, Kim Phi Dao và Hoa Uyển Ti nhìn mặt bàn, chờ phản ứng xảy ra.

Nhưng đợi một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, Kim Phi Dao chậc lưỡi nói: “Quả nhiên vô dụng, một chút phản ứng cũng không có, còn hại ta ra ngoài đào một tay bùn nhão.”

Hoa Uyển Ti nghĩ nghĩ, “Có phải là thiếu cái gì, ví như linh lực?”

Nói cũng đúng, những thứ cổ quái sao có thể thiếu được chất dẫn, vừa rồi nàng quên mất. Kim Phi Dao ha ha cười, đi ra phía trước rót một tia linh khí vào sân khấu. Linh khí đánh vào sân khấu, nàng liền lùi lại để ngừa có dị động gì lớn có thể lan đến bản thân.

Đợi hết nửa khắc, ngay lúc hai người cho rằng đã nghĩ sai rồi thì sân khấu đột nhiên ông một tiếng, phát sáng. Ánh sáng chói lòa, từ hoa văn ở giữa mặt bàn lao ra một đường ánh sáng, ba vòng tròn nhỏ chung quanh cũng tỏa sáng rất mạnh.

Nắm bùn đỏ tan thành một bãi đất màu đỏ, linh thảo tan thành sắc lục, nước hóa thành một đoàn màu trắng, lần lượt bay lên, giao nhau rồi xoay tròn bay vào ánh sáng giữa sân khấu. Sau đó, chúng nó không ngừng phi vũ, cuối cùng ba màu tan hợp lại, sau khi tan hợp thì biến thành màu lục, chẫm rãi hạ xuống mặt bàn, bắt đầu thẩm thấu vào hoa văn trên đó.

Hoa văn từ màu trắng biến thành màu xanh lục. Toàn bộ hoa văn biến thành màu lục xong, đường ánh sáng ở giữa bàn cũng dần dần biến thành lục sắc. Đường ánh sáng vọt tới trần gian phòng, một trời linh thạch phía trên cũng chớp động lục quang. Cuối cùng, ngay cả trên sàn cũng hiện ra vô số hoa văn lục sắc.

Kim Phi Dao và Hoa Uyển Ti nhìn cảnh tượng biến hóa, có chút kinh ngạc, lại thấy mù mờ, ánh sáng xanh lục khắp gian phòng có ý nghĩ gì?

Đúng lúc này, Linh giới Du Cảnh kính tự hành bay vào không trung, bắt đầu ông ông tác hưởng. Một lát sau, trong kính đột nhiên truyền ra thanh âm nam tử: “Mở ra Cửu Trọng Linh Áp trận, ta có thể đáp ứng ngươi một việc.”

“Hả? Ngươi là ai? Sao tự nhiên lại nói ra lời này?” Kim Phi Dao kinh ngạc nhìn Linh giới Du Cảnh kính, nó lại còn biết nói chuyện!

Đối mặt với câu hỏi đó, Linh giới Du Cảnh kính chỉ đáp: “Chỉ cần ngươi có thể phá vỡ Cửu Trọng Linh Áp trận thì ta có thể đồng ý ngươi một việc, việc gì cũng được.”

“Đừng có lừa người, nếu ta muốn phục sinh một người đã chết hơn một nghìn năm thì ngươi cũng làm được sao?” Kim Phi Dao từ chối cho ý kiến, đây là kẻ nào chứ, lại dùng thủ đoạn nham hiểm gạt người làm việc cho mình.

lông là có thể dùng bí pháp phục sinh. Nếu thi thể bảo tồn tốt thì có thể trở thành nhân thi.”

“Không đúng, cái ngươi nói đều là mặt bên, căn bản không phải là trực tiếp phục sinh người gốc.” Kim Phi Dao bất mãn nói.

“Kén cá chọn canh, phục sinh được là may rồi. Nói đi, ngươi muốn phục sinh ai? Chỉ cần phá vỡ Cửu Trọng Linh Áp trận thì ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, cho ngươi phương pháp phục sinh người.” Linh giới Du Cảnh kính nói.

Vừa nghe lời này, Kim Phi Dao cũng bất chấp hắn là ai, bất mãn nói: “Hóa ra chỉ là phương pháp, cuối cùng vẫn là tự mình đi làm, ngươi lừa người đi làm việc như vậy là hoàn toàn không được nha. Nói cái gì thực tế chút, ví như ta cho ngươi bao nhiêu linh thạch, pháp bảo cực phẩm gì gì đó thì mới hấp dẫn được người khác. Cái đồ hồn phách hoặc là khí linh nhà ngươi, không biết chút thủ đoạn nào.”

Không ngờ lại bị nàng giáo huấn, Linh giới Du Cảnh kính chậm rãi nói: “Người khác còn phải khóc nháo để cầu xin ta đáp ứng một chuyện, hiện tại không công đưa đến trước mặt ngươi mà ngươi còn không muốn. Đây là phúc phận đời trước ngươi tu luyện được, mau mau nghĩ ra một nguyện vọng đi, sau đó thống khoái tiếp nhận nhiệm vụ mở trận.”

“Ngươi có bệnh à? Ta không có nguyện vọng gì cả, nếu ta nói muốn tiến giai tới Hóa Thần kỳ, tám phần ngươi sẽ nói ra phương pháp không chính thống nào đó. Nghe lời ngươi vừa rồi là biết, hoàn toàn không có thứ gì có sẵn.” Kim Phi Dao không đáp ứng, thật khinh bỉ nhìn nó, định lừa người sao, ngươi còn kém lắm.

“Chỉ cần đạt được mục đích, không chính thống thì đã sao?” Linh giới Du Cảnh kính lại rất bình tĩnh, dùng khẩu khí lạnh nhạt nói: “Có một số người mong muốn có được thứ gì đó nhưng lại không có nổi một biện pháp nào. Ta không cho ngươi thứ thực chất, chỉ cung cấp phương pháp, một việc ngươi cảm thấy vĩnh viễn không thể làm được lại bỗng dưng thực hiện được, so sánh ra thì tốt hơn thực chất nhiều.”

Kim Phi Dao nhún vai, cười nói: “Ngươi lại ba hoa chích chòe, ta sẽ không làm việc cho ngươi đâu. Ngay cả việc ngươi là ai ta cũng không biết, tại sao lại phải nghe lời ngươi? Tình huống hiện tại là thế nào ta còn không rõ, ai sẽ tin ngươi chứ? Hơn nữa, ngươi ẩn nấp trong Linh giới Du Cảnh kính, ai biết ngươi có ý đồ gì, nghĩ một cái là đã cảm thấy khả nghi.”

Linh giới Du Cảnh kính nghĩ nghĩ rồi nói: “Lá gan ngươi thực nhỏ, như vậy không thể tu tiên được, lá gan phải lớn một chút thì bước chân mới xa hơn một chút. Hơn nữa, tình huống ở đây cũng không có gì kỳ quái, chỉ là do các ngươi mở Nhuận Thổ pháp trận ra thôi.”

“Nhuận Thổ pháp trận?” Kim Phi Dao nghi hoặc liếc mắt nhìn pháp trận lục quang, không nhìn ra trận này có ích gì.

Linh giới Du Cảnh kính thì chẳng hề để ý, nói: “Pháp trận này có thể làm cho cấu tạo và tính chất đất đai của toàn bộ Trọng Thổ Linh giới thay đổi, làm cho bùn đất không phải chịu ảnh hưởng của khoáng thạch, có thể gieo trồng cây cối. Chuyện này đối với ta mà nói không có gì đáng kể, hiện tại đã biết năng lực của ta rồi chứ? Cơ hồ không có chuyện gì là ta không làm được cả.”

“Thay đổi cấu tạo và tính chất của đất đai?” Kim Phi Dao cũng biết nơi này không có cây gì sống được là do khoáng thạch sinh ra độc tố, bởi vậy nên khắp Trọng Thổ Linh giới chỉ có cỏ dại. Hiện tại lại nói có thể thay đổi cấu tạo và tính chất đất đai, như vậy không phải là sau này có thể thoải mái trồng các thứ sao? Nghĩ đã cảm thấy buồn cười, làm sao có thể làm được loại chuyện này chứ.

“Ngươi không nói rõ ràng gì cả, ta không tin, dù sao bản đồ ta cũng đã vẽ một bản rồi, cùng lắm thì không cần ngươi, ta dùng bản đồ giấy là được.” Kim Phi Dao khoanh tay, vẻ mặt khinh thường.

Thấy nàng không tin, Linh giới Du Cảnh kính cũng không giải thích thêm, chỉ nói: “Các ngươi có thể tự mình đi nhìn xem, lúc nào tin ta, quyết định muốn giao dịch với ta thì lại tới đây tìm ta, ta chờ ngươi trở lại.”

“Bên ngoài có thể có chuyện gì chứng minh ngươi lợi hại chứ, chẳng lẽ bên ngoài biến thành thực vật đầy đất, hoa dại khắp nơi sao.” Kim Phi Dao kéo Hoa Uyển Ti, mặc kệ Linh giới Du Cảnh kính, nhanh chóng đi ra ngoài.

Nàng muốn nhìn xem pháp trận này làm được những gì.